ANH ẤY LÀ CỦA TÔI: Tra nam cặn bã là người chồng trên danh nghĩa 2 năm!

– Anh, chúng ta như thế này… Có quá đáng với chị Thời Nghiên không? – Một cô gái với khuôn mặt xinh xắn tràn đầy ủy khuất khiến ai vừa nhìn cũng phải tiếc thương đang nói với người con trai phía đối diện với một đôi mắt long lanh nước đầy nhu tình nhưng cũng ngập tràn áy náy.
– Em không cần phải nghĩ nhiều, Lan nhi. Anh với cô ta chỉ là hôn nhân dựa trên thương mại để phát triển gia tộc. Đợi đến khi công ty ổn định rồi, anh sẽ ly hôn cô ta để cưới em.
Giọng nói đầy dịu dàng và trìu mến, người đàn ông cầm tay của cô gái kia lên, nhẹ hôn lên đó với tất cả thâm tình mà người đàn ông dành cho cô gái.
Trên mắt cô gái tên Lan nhi ánh lên một tia đắc ý khó phát hiện, vẻ mặt vẫn đầy áy náy và thương tâm nhưng câu nói nào của cô ta cũng tràn đầy tia ác độc:
– Nhưng Tranh à, em vẫn cảm thấy lo lắm. Đến khi anh cùng chị ấy ly hôn, chẳng phải anh sẽ phải chia một nửa tài sản cho chị ấy sao? Anh và chị Thời Nghiên không phải là có trách nhiệm và thực sự yêu nhau, như thế em sợ sẽ thiệt thòi cho anh…
Không nhận ra sự ác ý trong lời nói mà chỉ thấy cô gái trước mặt mình – Oanh Lan lo lắng cho mình, Trình Tranh cảm thấy rất cao hứng. Hắn kéo Oanh Lan ngồi lên đùi mình, tay vuốt mái tóc dài của cô ta, ánh mắt nhìn cô ta tràn đầy cưng chiều nhưng lời nói lại hại chết người khác:
– Tất nhiên anh không thể để cô ta cầm được một đồng nào rồi. 2 năm nay, đúng là cô ta khá an phận, anh không thể bắt được điểm yếu nào. Nhưng nếu… anh sắp xếp một chút, để cô ta thành một người phụ nữ lăng loàn, có tình nhân ở bên ngoài, thì lúc đó cô ta nhất định sẽ xong đời.
Oanh Lan ánh mắt tràn đầy vui sướng nhưng cô ta đã nằm trong ngực Trình Tranh nên hắn không hề phát hiện ra, hắn chỉ nghe thấy tiếng nói đầy dịu dàng như tiếng mèo kêu nhỏ nhẹ kiến hắn ngứa ngáy:
– Anh đừng làm thế, như vậy khác gì hại chị ấy chứ? Chị ấy còn là tiểu thư của Thời gia. Thanh danh hỏng, về sau chị ấy làm sao tái giá, ngẩng mặt nhìn đời đây? Hay là anh cứ chia tài sản cho chị ấy đi, em thực sự không cần những thứ ấy. Em cần anh là đủ rồi.
Ánh mắt Oanh Lan kiên định nhưng không kém phần vị tha khiến Trình Tranh càng thương yêu cô ta hơn. Hắn khẽ hôn một cái lên má Oanh Lan khiến mặt cô ta đỏ ửng rồi mới hài lòng nói:
– Lan nhi, chuyện này không cần nói nữa. Anh có cách xử lý của anh, và em là người cần được nhận tất cả những gì tốt nhất. Anh không cho phép em từ chối, hiểu không?
Oanh Lan cúi đầu xuống như đang suy nghĩ điều gì, trong mắt tràn đầy sự hả hê nhưng khi ngẩng đầu lên lại là sự thỏa hiệp đầy bức ép, cô ta như đang cố gắng lắm để phát ra tiếng đồng ý của mình:
– Dạ, tất cả đều nghe theo anh.
Và rồi ngay sau đó chính là một màn 18+ mà trẻ con không nên nhìn, khiến người ta nổi da gà, khiến người xem phải thốt lên ” oh sh*t”!
Đúng vậy, bạn không nghe nhầm đâu, chính xác là có người xem đấy. Mà người đấy vừa nãy còn được nhắc trong câu chuyện vừa rồi – Thời Nghiên. Cô đang ở phòng khách sạn cách phòng của đôi cẩu nam nữ kia chỉ 2 phòng, trước mặt là chiếc laptop đang phát ra đoạn video đáng xấu hổ ấy. Trên mặt cô mang theo vẻ hứng thú xen lẫn phấn khích nhìn đôi nam nữ không biết xấu hổ kia lăn lộn, trong lòng thầm rủa 18 đời tổ tông nhà Trình Tranh dám cho cô đội nón xanh.
Cmn, hôn nhân thương mại thì sao chứ? Mặc dù không yêu hắn ta nhưng cô vẫn giữ mình trong sạch, làm tròn chức trách của một người vợ trong 2 năm qua. Thằng tra nam này thì hay rồi, cô không những có sừng còn có hàng tặng kèm, thế nhưng thằng đốn mạt này dám tính kế cô. Tưởng bà đây dễ chơi lắm à? Ở nhà nhìn bà đây hiền lành quen rồi lên tưởng bà dễ bắt nạt phải không? Ôi trời lại nhìn xem con bạch liên hoa kia can ngăn suy nghĩ cho cô kìa. Cô nên cảm ơn hay nên khóc oà vì lời khuyên bảo có như không của nó kia?
Trăm cảm xúc ngổn ngang xong thì đôi cẩu kia cũng xong việc, Thời Nghiên quá là có tâm mà gập máy tính lại, gọi đến một dãy số:
– Alo? Cô chủ, xem xong video của chồng cô lăn lộn chưa? Cảm xúc của cô thế nào?
Một giọng nói nữ khá trẻ nhưng đầy nội lực vang lên. Câu chữ nhìn có vẻ quan tâm đấy nhưng giọng nói mỉa mai cười trên nỗi đau của người khác đã sắp tràn đầy màn hình của Thời Nghiên rồi. Cô giật giật khóe miệng, mặt không đổi sắc nói:
– Cũng tạm, nhưng mà tư thế chán quá, nhân vật nữ thành thục vl ra nhưng cố tỏ vẻ thẹn thùng, thành ra nhân vật nam không có thỏa mãn lắm:v. Hạng phim này chỉ có được đánh giá hạng D thôi, quá kém!
Đầu bên kia dường như đang uống cà phê cũng phụt hết ra ngoài khiến cho Thời Nghiên thập phần đắc ý. Cô gái kia tỏ vẻ bó tay trước con người vô sỉ này đành thỏa hiệp:
– Rồi rồi, tôi chịu thua cậu luôn đấy. Thế giờ tính thế nào? Ly hôn luôn chứ? Chứng cứ rõ ràng rồi, tôi đảm bảo có thể đòi hơn 1 nửa tài sản của hắn ta cho cậu.
– Vội gì chứ, tôi còn muốn cho hắn nếm mùi nhục nhã nữa cơ, tôi còn muốn cho toàn thể Trình gia biết, đứa con trai yêu quý của họ đã làm những gì. Cậu cứ chờ đấy cho tôi.
Nói xong, Thời Nghiên cúp luôn điện thoại. Mắt nhìn vào chiếc máy tính vừa đóng lại, không nhận ra được cô đang nhìn chăm chú vào nó hay đang suy tính gì.
 Nguồn: Sưu Tầm
, ,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *