Truyện ngắn : Con nhỏ này quá yếu đuối!

– Nhớ kĩ cái tát này, tao sẽ tặng cho mày rất nhiều món quà thú vị!
Tiêu Thanh hất tay cô ra sau đó quay người bước lên cầu thang đi về phía lớp học.
Du Hạ nhìn bóng lớn hắn khuất sau cầu thang, lúc này trong trái tim vẫn đang đập kịch liệt vì sợ hãi.
Bàn tay vẫn còn cảm giác đau nhức khó chịu, hồi lâu sau tiếng chuông vào học vang lên cô mới đi vào lớp.
Lúc này giáo viên chưa đến trong lớp vẫn rất náo nhiệt đủ loại tiếng cười rôm rả.
Thấy Du Hạ vừa xuất hiện mọi người đều hướng mắt về phía cô.
– Kìa nó vào rồi.
– Sao không bị gì hết vậy?
– Mày muốn nó bị gì thật à, người ta cũng là con gái đấy với lại mày nghĩ Thanh nó đánh con gái sao?
– Tất nhiên là không, mà kệ đi.
Lời bàn tán mọi người giành cho cô cũng không quá nhiều nhưng thiện cảm cũng chẳng có bao nhiêu.
Du Hạ tưởng lần chuyển trường này cuộc sống cô sẽ khác nhưng lại không có gì thay đổi vẫn là một cuộc sống như trước kia.
Cũng đúng một người quá âm u lại ít nói như cô thật sự rất khó kết bạn. Chẳng ai lại muốn ở bên một người như Du Hạ cả.
Buổi chiều trời rất nóng nực, tiếng của những con ve sầu thay nhau vang lên cảm giác nóng nực khó chịu khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy không hề thoải mái chút nào.
Giáo viên chủ nhiệm lúc này mới bước vào lớp.
– Cả lớp hôm nay nhà trường có việc họp gấp, các em được về sớm.
– Bài tập cho ngày chủ nhật cô gửi hết qua nhóm rồi, lên lưu về làm đi.
– Được rồi tan học.
Đợi cô giáo chủ nhiệm vừa ra khỏi lớp tất cả học sinh đều như được giải thoát mà nhanh chóng sách cặp đi về.
Du Hạ dọn sách vở rất nhanh sau đó nhanh chóng chay khỏi lớp học.
Cô có ảo giác ánh mắt soi mói của các bạn học đều thay nhau chiếu lên người cô. Đôi chân gầy nhỏ của Du Hạ nhanh chóng chạy đi, cuối cùng cũng ra khỏi cổng trường.
Cô cúi thở phào một hơi, nhưng chưa kịp duỗi thẳng người thì lực đạo mạnh mẽ phía sau đã khiến cô ngã xuống.
Cảm giác đầu gối nóng rát khiến Du Hạ không nhịn được chảy ra nước mắt sinh lý.
Lúc này có người ra đến trước mặt cô từ trên nhìn xuống giọng nói không mấy tốt đẹp bình phẩm.
– Cũng chẳng ra gì, lúc nãy Thanh tìm mày làm gì?
Cô đứng dậy đối mặt với cô gái trước mắt, cô mới chuyển đến đây chưa lâu nên cũng không nhận ra người trước mặt. Nhưng nhìn bảng tên cô liền biết, Hà Ngân lớp 12D lớn hơn cô một tuổi.
– Sao chị lại đẩy tôi?
– Trả lời câu hỏi của tao.
Giọng nói của Hà Ngân lúc này đã không mấy tốt đẹp. Đám bạn phía sau cô ta đã rục rịch muốn xông lên ức hiếp Du Hạ.
– Ngân hỏi nó làm gì đánh một trận không phải tốt sao?
Bên cạnh là cô bạn tốt của Hà Ngân bắt đầu buông lời xúi giục đánh người.
Từng đám học sinh đi qua thấy cô bị vây lại cũng chẳng quan tâm, chỉ hờ hững lướt qua hoặc là tụ lại xem trò náo nhiệt.
Sắc mặt Du Hạ ngày càng trở nên khó coi, cô cúi đầu nắm chặt làn váy đến nhăn nhúm.
Phía bên kia đường là một đám học sinh đang tụ lại, trên tay là thuốc lá đang bốc lên khói nghi ngút cảm giác nhìn vào ấn tượng đầu tiên chính là một đám hư hỏng.
Ở giữa là Tiêu Thanh, ánh mắt hắn tĩnh lặng nhìn qua đám đông xuyên thẳng vào cô gái đang cúi gằm mặt xuống.
Giữa đám người Du Hạ như một con chuột nhỏ đang lẩn trốn thì bị những con mèo to xác tìm thấy.
” Con nhỏ này quá yếu đuối! “
, ,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *