Truyện ngôn tình sưu tầm : Cô vợ không còn giọt máu Trinh

2 năm sau .
Nước Úc .
Như những thói quen cũ và những sở thích của ngày nào hôm nay em lại đi dạo trên những con phố xa hoa bật nhất của nước Úc , dòng người cứ thế mà đông đúc tấp nập , hôm nay em lại buồn lại nhớ về quá khứ nhớ về chàng trai em đã từng rất yêu , em vẫn hay thấy anh trên những mặt báo những tin tức về anh nào là danh nhân thành đạt nổi tiếng bậc nhất Võ Hữu Nghĩa .
Em không quên được anh rồi nhìn thấy anh trên mặt báo hay cả trên điện thoại của em …em đều mỉm cười nếu có ai đó hỏi em đã quên anh chưa thì em chỉ biết cười gượng cho qua nếu có ai hỏi em còn yêu anh không hay đang hận anh … em chỉ biết nói trong lòng mình rằng em hận anh nhưng cũng yêu anh , em yêu anh thì nhiều nhưng căm hận anh thì rất ít .
Giờ đây chắc anh đang hạnh phúc bên người mà anh đã chọn phải không Hữu Nghĩa…
Anh có còn nhớ có một người con gái đã tin anh yêu anh vì anh mà đánh đổi hy sinh không… anh có còn nhớ em không … Ánh Mai của anh … anh còn nhớ không.
Cố gượng cười cho qua mọi chuyện nhiều lúc tự suy diễn là anh vẫn đợi em nhưng làm gì có một người đàn ông nào như vậy , mỗi khi nhớ về anh nước mắt em rơi nhưng em cũng vội lau đi những giọt nước mắt đó và thay vào là một nụ cười nhếch mép khinh bỉ anh . Em cứ sống như vậy trong hai năm qua sống trong đau thương sống trong những nỗi nhớ mong chờ đợi sống trong một cái nỗi hận nào đó có mang tên anh .
Đang trong dòng suy nghĩ thì bỗng em va vào một người đàn ông .
_ Ơ … xin lỗi … tôi xin lỗi cô nha .
Khi anh ta ngước lên nhìn em thì em hơi bất ngờ.
_ Tâm …
_ Ơ … Mai hả em … anh xin lỗi nha do lát anh có cuộc họp gấp nên giờ phải xem xét kỹ dữ liệu thuyết trình.
Em chỉ biết cười nhạt rồi lắc đầu , thời gian trôi qua em cũng đã quên cuộc đời mình đã từng yêu một người tên Tâm .
_ Không sao .
_ Mai này … anh xin lỗi em … em cùng uống với anh ly cà phê nhé .
Cũng đã hai năm rồi em và anh ta không còn là gì cả nhưng ngồi lại với nhau được thì cứ ngồi nên em đồng ý đi uống cùng anh ta một ly và phê .
_ Được.
Em chỉ tay về hướng bên kia đường rồi em đi thẳng qua bên đó còn Tâm thì đi phía sau lưng em , em không còn e dè như ngày nào thay vào đó là một sự lạnh lùng đến đáng sợ.
…..
Vào quán em liền kêu một ly cà phê đen nóng không đá cũng chẳng có đường, hai năm trôi qua rồi ai cũng phải thay đổi cả nhưng đúng thật cà phê đắng rất ngon vì nó đắng như lòng em vậy .
_ Em đi du lịch hay là qua đây học vậy .
Cầm tách cà phê lên uống một ngụm rồi em nhàn nhã bỏ tách cà phê xuống bàn rồi nói .
_ Em đã qua hai năm rồi .
Tâm liền cười rồi gật đầu , em biết Tâm đang khó xử với em nên em đành lên tiếng cho anh ta đừng căng thẳng nữa.
_ Hạnh đâu … cô ta không qua bên này cùng anh sao .
Bỗng Tâm tắt hẳn nụ cười rồi thở dài nói .
_ Cô ta lừa gạt gia đình anh … cô ta không có thai .
Em cũng hơi bất ngờ khi biết Hạnh đã lừa gạt gia đình Tâm chuyện như vậy mà 2 năm qua em không hề hay biết , em cứ nghĩ anh ta và mẹ Tâm cùng Hạnh ôm tiền rồi bay sang đây sinh sống.
_ Vậy à.
_ Đó cũng là cái giá anh phải trả … anh rất xin lỗi vì đã tệ bạc với em và anh thay mẹ anh xin em hãy tha thứ cho bà ấy .
Em cười rồi lắc đầu đáp lại .
_ Em đã không còn giận anh và mẹ anh nữa… chuyện qua rồi anh đừng nhắc lại sẽ làm mình mệt mỏi thêm thôi.
_ Anh cảm ơn em nhiều lắm Ánh Mai .
_ À em có việc phải đi rồi hôm nay Lan nó qua thăm em giờ em phải ra đón Lan rồi để khi khác em mời lại anh cà phê nhé .
Em vội đứng lên nhưng Tâm cũng đứng lên cùng em .
_ Để anh đưa em đi .
_ Thôi được rồi anh … em đậu xe gần đây thôi … cảm ơn anh vì ly cà phê nhá … tạm biệt .
Không đợi Tâm trả lời em vội đi nhanh ra khỏi quán đến bãi đậu xe gần đó , em cũng đang rất nôn nóng muốn gặp Lan một phần vì nhớ và một phần thì em đang rất tò mò về cuộc sống của người đó .
Tại sân bay .
_ Ối Ánh Mai … tao đây này .
_ Lan .
Lan vừa kéo vali vừa chạy nhanh đến ôm lấy em , đã 2 năm rồi em mới gặp nó trong nó xinh đẹp hơn trước rất nhiều .
_ Tao nhớ mày lắm … sao mày không về Việt Nam nữa hay là bên này có thằng nào rồi .
Em chỉ biết ngượng cười với câu nói của Lan .
_ Không ai cả … về nhà thôi .
Lan thấy cách ăn nói của em khác xa ngày xưa mà tâm trạng của nó bỗng có chút buồn .
_ Tao qua với mày rồi mày đừng lạnh lùng vậy được không .
_ Mày muốn tao như ngày xưa sao luôn bị người khác ức hiếp mà bản thân mình thì không biết trân trọng để giờ đây ôm nỗi đau chỉ mình tao biết .
Lan liền thở dài rồi nắm lấy tay của em .
_ Mày còn hận không hay là mày lại yêu người đó hơn … mày tự lừa dối bản thân là đang rất hận điều đó chứng minh suốt hai năm qua mày luôn nghĩ về anh ta .
Những lời Lan nói rất đúng nhưng đối với em bây giờ thì những lời nói đó nó lại khác , em cười nhếch mép rồi nói .
_ Đúng hai năm qua chưa ngày nào tao quên anh ta vì tao hận … rất hận.
Lan là người hiểu em nhất nó biết em đang tự lừa dối lòng mình nên Lan đành lảng đi chuyện khác không nhắc về Hữu Nghĩa nữa.
_ Mai à … tao đói quá … tao thèm đồ ăn mày nấu rồi .
Em biết ý của Lan nên đành cười nhạt rồi cùng Lan đi ra xe về nhà .
_ Ba và mẹ mày nhớ mày lắm đấy hai năm rồi mày cũng nên về đi chứ .
Em cũng rất nhớ ba và mẹ những lúc yếu lòng nhất em chỉ muốn ôm mẹ khóc nhưng giờ em không còn là Ánh Mai ngày xưa nữa.
_ Sắp rồi .
Lan nghe em nói liền giật mình quay người lại rồi hỏi ngược lại em .
_ Sắp rồi … mày sắp về Việt Nam sao ?
Em không trả lời lại Lan mà chỉ gật đầu .
_ Đúng rồi mày phải về để làm cô dâu phụ cho tao chứ .
Nghe Lan nói em có hơi bất ngờ cuối cùng thì sau ba năm Lan và Quân cũng chịu về cùng một nhà , Lan lúc nào cũng sống một cuộc sống bình dị và thoải mái không như số phận của em nó quá đắng .
_ Chúc mừng mày nhé .
Lan biết tôi tâm trạng không tốt nên đành im lặng , Lan buồn lắm khi nhìn thấy em như vậy không còn hồn nhiên vui vẻ như ngày nào nữa mà lạnh lùng đến đáng sợ .
_ Hai năm qua anh ta thế nào .
Lan hơi bất ngờ khi nghe em hỏi đến Hữu Nghĩa.
_ Mày muốn biết thật không .
Em thật sự rất muốn biết anh ấy hiện giờ ra sao có hạnh phúc bên Thư không , Lan liền thở dài rồi nói .
_ Hữu Nghĩa đã thay đổi rồi không còn như trước từ ngày cưới đến nay ngày nào cũng thấy anh ta cặp hết cô này cô kia mà còn đưa về tận công ty nữa mà cả tháng nay tao có thấy mặt ta đâu .
Em nhếch miệng lên cười rồi nói .
_ Vậy sao ! .
Em hơi bất ngờ với những lời nói của Lan em không nghĩ anh sẽ thay đổi nhanh đến vậy , em nhớ lúc trước khi chia tay Lan Anh thì anh không tìm đến một người phụ nữ nào cả mà chỉ tập trung vào công việc đến khi gặp em thì anh ấy cũng chỉ vì công việc của mà lợi dụng em cho đến tận bây giờ em mới hiểu được lòng dạ của anh ấy … em lại thêm hận , nhờ những lời nói của Lan em sẽ quên đi anh không bao giờ cho phép con tim mình được nhớ về anh nữa cả .
Em lái xe chở Lan về nhà rồi cùng nhau nấu ăn , ăn uống xong thì cùng nhau vào phòng nói những chuyện đã xảy ra hai năm qua cứ như vậy mà trôi qua hết một ngày .
….
Sáng hôm sau thì em và Lan đi dạo rồi đến quán cà phê gần đó , em và Lan chọn một bàn gần cửa sổ để dễ nhìn ra phía đường phố , dòng người cứ chen chúc đi qua rồi đi lại nhìn cảnh vật như vậy mà lòng em cũng nhẹ đi .
_ Cho em hai trà sữa nóng nhé … Lan nói .
Em liền chen vào .
_ Như cũ cho tôi đi .
Quán em chọn là một quán cà phê của người Việt và em cũng thường xuyên đến quán nên nhân viên ở đây đã quen mặt em
_ Dạ vâng… hôm nay chị đi cùng bạn à.
Em liền mỉm cười gật đầu .
_ Khi nào thì mày kết hôn .
_ Tháng sau đấy … mà mày tranh thủ về nhé tao muốn mày đi cùng tao chọn váy cưới… hơ hơ .
_ Được rồi … nhưng tao về lần này là để kế nhiệm chức Tổng Giám Đốc công ty Dương Thị .
_ Vậy càng tốt … tao và Quân kết hôn rồi thì tao sẽ qua Dương Thị với mày .
Em liền cười gật đầu cuối cùng sau ba năm làm việc cho tập đoàn Võ Thị thì Lan cũng đã chịu rời đi , em nhìn về một hướng cách bàn em tầm hai cái thì có ánh mắt của một người đàn ông đang nhìn em mặt anh ta lạnh như tiền chứ không phải kiểu như những người con trai khác muốn theo đuổi em . Em liền khó hiểu nhíu mày lại nhìn thẳng anh ta .
Lan thấy em nhíu mày nên cũng có chút tò mò mà xoay người lại nhìn nhưng bỗng Lan hét lên làm ai ai trong quán cũng phải chú ý.
_ Là anh sao .
Bỗng anh ta để một một ngón tay giữa miệng ý bảo im lặng rồi đứng dậy bước ra cửa , em nhìn theo bóng lưng anh ta đã đi khuất mà khó hiểu nhìn Lan .
_ Mày biết anh ta sao .
_ Mày không nhớ anh ta à… con điên này mày đã từng đâm đầu mày vào xe người ta đó mày quên sao .
Thì ra người đó là người lần trước làm em bị tai nạn nhưng lỗi là do em .
_ Là anh ta sao .
Lan liền ngạc nhiên nhìn em hỏi lại .
_ Mày không biết anh ta à … hay mày quên rồi … mày có làm sao không đấy .
_ Tao đâu biết anh ta lúc tao nghe tiếng nói của anh ta thì tao đã ngất rồi … nhưng con người anh ta thật là vô tâm lúc tao nằm viện anh ta có vào thăm đâu bộ tao cần anh ta trả chi phí à.
Lan liền bật cười khi nghe em oán trách người đàn ông đó .
_ Mày biết không … nhớ về lần đó tao đã chửi anh ta rất nhiều nhưng cái mặt lạnh đó không hề trả lời lại tao dù chỉ một câu đấy .
_ Vậy sao .
Lan liền nhìn em đăm đăm rồi trêu chọc.
_ Đừng nói chúng tiếng sét ái tình nữa nha .
Em liền cười nhạt rồi nói tâm tư trong lòng mình ra vì lòng ngực em bây giờ nó quá nặng .
_ Lan à ! .
_ Tao nghe đây .
_ Tao không còn như trước được nữa… Ánh Mai ngày nào đã chết kể từ ngày tao bị tai nạn, giờ đây tao không còn dễ khóc cũng chẳng còn cười được như ngày nào , tao sợ lắm sợ phải yêu một người nữa rồi lại làm mình đau , tao vẫn đang cố từng ngày để quên đi anh ta mà thay vào đó là một nỗi hận rất lớn, tao muốn anh ta phải biết và nếm trải được mùi vị của sự đau đớn mà tao đã từng chịu đựng suốt hai năm qua , anh ta hạnh phúc trong hai năm qua vậy anh ta có biết tao đau khổ đến như thế nào .
Lan đưa tay ra nắm lấy tay em .
_ Không ai hiểu mày bằng tao đâu … Ánh Mai … mày vui không khi mày hận Hữu Nghĩa trả lời tao đi tao chỉ hỏi mày một câu này thôi .
Câu nói của Lan như đâm trúng vào tim của em làm cho nó đau nhói lên em chưa bao giờ suy nghĩ đến việc đó và em cũng càng không muốn nghĩ đến việc em có vui hay không khi làm Hữu Nghĩa đau khổ nhưng em vẫn muốn cho anh ta biết cảm giác đó em sẽ không vị tha như ngày nào nữa.
_ Nếu không vui thì tao sẽ không làm .
Lan bỗng buông tay em ra rồi nói .
_ Đó là do mày chọn nhưng tao sợ mày sẽ đau thêm thôi .
Em không trả lời lại Lan mà chỉ cười nhạt , cầm tách cà phê đen lên rồi uống một ngụm lớn dù cho ai nói gì đi nữa em cũng sẽ không bao giờ ngừng hận Hữu Nghĩa được anh ta phải trả giá cho những gì anh ta đã gây ra cho em .
…..
Việt Nam .
Tiếng xe của Hữu Nghĩa về đến cổng căn biệt thự, Thư liền vui mừng dọn thức ăn qua bàn ăn đợi anh ta bước vào nhà nhưng rồi .
Cheng cheng cheng…
Những tiếng đỗ vỡ của hai đĩa thức ăn trên tay Thư vang vọng , Thư đã cất công cả một buổi chiều để học nấu ăn cùng bà quản gia . Thư muốn thay đổi tính tình để được anh ta yêu thương nhưng suốt hai năm qua cả cái liếc nhìn anh ta cũng không nhìn đến Thư dù chỉ một lần , Thư sống trong căn nhà đó giống như là cái gai trong mắt của Hữu Nghĩa, Hữu Nghĩa căm ghét và hận Thư rất nhiều vì cái đêm anh ta say rượu mà đi vào phòng của anh ta vì say mà anh không nhận ra đó là Thư , trong lúc đó anh nhìn đâu đâu cũng là Ánh Mai của anh cả , anh chỉ xa Ánh Mai có một lúc thôi mà tim anh đã đau nhói lên từng cơn .
_ Anh quá đủ rồi đó Hữu Nghĩa… ban ngày thì bỏ công ty để tôi lo mà đi ngắm hoa hướng dương để nhớ về tình cũ ban đêm thì dẫn hết con này tới con kia về anh xem tôi là gì vậy .
Anh không thèm để ý đến Thư mà vòng tay qua ôm eo cô gái bên cạnh .
_ Quỳnh đi theo tôi .
Quỳnh liền mỉm cười tươi rồi hôn nhẹ lên má của anh .
_ Mình lên phòng đi anh … em không muốn đứng đây nữa mà em muốn …
Anh liền hôn lên môi của Quỳnh trước mặt Thư .
_ Em muốn như thế nào …
Lời nói trầm ấm của anh làm cho Quỳnh như bị cuốn theo .
_ Em muốn anh … Hữu Nghĩa.
Anh liền nhếch môi lên một nụ cười như không cười mà nhìn đăm đăm vào Quỳnh , anh đã quen Quỳnh được một tháng những lần trước đều ở bên ngoài đi khách sạn với nhau xong rồi thì anh đưa Quỳnh về đây là lần đầu anh đưa Quỳnh về nhà , Quỳnh có gương mặt thanh tú đường nét sắc sảo mê người, đôi mắt cuốn hút người nhìn làm cho anh say đắm nhưng điều làm anh mê người nhất chính là … là giọng nói rất giống Ánh Mai giống đến mức anh không tưởng tượng được đã rất nhiều lần anh bị lầm tưởng đó là Ánh Mai của anh , người mà anh yêu suốt hai năm qua , người làm anh đau lòng nhất người luôn nói tin tưởng anh nhưng phút cuối cùng của hạnh phúc thì lại mất lòng tin với anh suốt hai năm qua anh chưa bao giờ quên được Ánh Mai và Ánh Mai mãi mãi luôn nằm gọn trong con tim của anh .
Thư đứng đó mà chỉ biết cắn môi chịu đựng suốt một tháng nay ánh không đưa bất cứ một người phụ nữ nào về nhà như hai năm qua nữa cả , Thư nghĩ anh đã thay đổi nhưng không ngờ anh vẫn như vậy , tất cả công việc trong công ty anh đều giao lại cho Thư hết thậm chí có khi cả tháng anh mới đến công ty một lần , anh bắt đầu đi uống rượu vào mỗi tối vì sợ sẽ lên giường với Thư một lần nữa mà anh đã đưa không biết bao nhiêu người phụ nữ về nhà .
_ Hữu Nghĩa… anh có xem em là vợ không hả .
Thư bước nhanh lại gần chỗ anh và Quỳnh đang đứng .
Bốp …
Hết chương 1!
, ,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *